Quân lực VNCH giải phóng thành nội Huế, Mậu Thân, 1968

Mắt chớp chớp, gương mặt căng thẳng. Dường như ông đang cố gắng đè nén sự phẫn nộ để giữ bình tĩnh. Nhìn TT Nguyễn Văn Thiệu trong buổi họp hôm ấy, chúng tôi cảm nhận được sự chua cay của người lãnh đạo Miền Nam Việt Nam, một nước nghèo, thật nghèo – vì chiến tranh kéo dài mà phải nhờ vả người đồng minh.

Sự xót xa đã lên cao độ sau trận chiến Phước Long, vì cho tới biến cố này, đã có nhiều giao tranh trong hai năm 1973-1974 sau Hiệp định Paris, nhưng quân lực VNCH đã chiếm lại được tất cả những khu vực bị mất đi. Bây giờ – trong bối cảnh khả năng chiến đấu bị co cụm vì sắp hết phương tiện, một tỉnh đầu tiên bị mất, lại chỉ cách Sàigòn có khoảng 100 cây số.

Như được ghi lại trong cuốn Bức Tử VNCH – Kissinger và 8 thủ đoạn nham hiểm của chính tác giả sẽ xuất bàn nay mai, chính quyền Ford cũng như tất cả các nước đã ‘công nhận’ Hiệp Định Paris kể cả Liên Hiệp Quốc đều phớt lờ, không có phản ứng gì cụ thể. Tòa Bạch Ốc tuyên bố lơ mơ: “đang theo dõi tình hình một cách chặt chẽ,” và gửi văn thư tới Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc, tố cáo Bắc Việt “vi phạm trắng trợn” hiệp định ngưng bắn. Chỉ có vậy.

TT Thiệu gửi hai văn thư lên tục cho TT Ford

Ngày 24 và 25/1/1975, TT Thiệu gửi hai văn thư liên tục cho TT Gerald Ford nói tới tình trạng cạn kiệt đạn dược của quân đội VNCH vì – trong trận Phước Long – họ “phải đếm từng viên đạn trước sức mạnh hùng hậu của quân đội Bắc Việt để chiến đấu được lâu hơn.

Ông Ford yêu cầu Quốc Hội vãn hồi số tiền $300 triệu bị Quốc Hội cắt.

Một phái đoàn gồm 6 Dân Biểu thuộc lưỡng đảng được gửi tới Sàigòn để ‘thẩm định’ việc hoàn lại số tiền này.

Đang lúc xính vính, cực kỳ nguy hiểm, Miền Nam lại gặp thêm một bất hạnh nữa: đa số những người trong phái đoàn lại là những người có cả một quá trình chống đối chiến tranh VN, chống viện trợ, chống Chính phủ Miền Nam. Họ thuộc cả đảng Dân Chủ lẫn Cộng Hoà. Như vậy mà lại được gửi đi để ‘ thẩm định’ xem có nên hay không nên cắt giảm viện trợ ‘quân sự’, cũng chẳng khác gì cử những người cả đời ‘ăn chay’ đi thẩm định xem nên hay không nên cho mở thêm tiệm bán thịt!

Xin kể 3 người (trên sáu) làm thí dụ, chẳng hạn như:

Dân biểu Bella Abzug đứng giữa Dân biễu VNCH Trương Thị Bích Diệp và Dân biểu Paul McCloskey (Hình: Phủ Tổng Thống)

– Ông Paul Mc Closkey, đảng Cộng Hoà – dân biểu California, là người đã chống đối mạnh mẽ ông Nixon khi ông này ra tranh cử Tổng Thống nhiệm kỳ hai vào năm 1972, chống Nixon trên căn bản một lập trường hoàn toàn chống chiến tranh VN. Nhưng Mc Closkey đã không thành công. Sau này, năm 2004, ông ủng hộ ông John Kerry thuộc đảng Dân Chủ, rồi trở thành Dân Chủ luôn.

– Bà Bella Savitzky Abzug, đảng Dân Chủ – dân biểu New York, có biệt danh là “Batling Bella” – “Bella hiếu chiến”. Nhưng bà chỉ ‘hiếu chiến’ cho những lý tưởng mà bà hằng ôm ấp như ‘nữ quyền’, ‘quyền người đồng giới tính’, đòi ‘Hòa Bình’ theo kiểu ‘make love not war’ của cuối thập niên 60, ‘chống quân dịch’, và đặc biệt là cực lực chống chiến tranh Việt Nam.

– Ông Donald Fraser, đảng Dân Chủ – dân biểu Minnesota, một người ‘lý tưởng’, luôn chủ trương phải cắt hết viện trợ cho những quốc gia không tôn trọng ‘nhân quyền’ trong khối các nước không theo Cộng Sản, bất kể nước đó có ở trong tình trạng chiến tranh hay không.

Phái đoàn được ‘hướng dẫn’ bởi Dân Biểu John Flynt thuộc đảng Dân Chủ, một cựu quân nhân, tương đối có thiện cảm với VNCH. Nhưng ‘hướng dẫn’ hoàn toàn không có nghĩa là ‘Trưởng phái đoàn’ vì các Dân Biểu đều ngang hàng với nhau trên vị thế, không ai hơn ai.

Khi biết được thành phần phái đoàn thì chuông báo động ở Sàigòn đã rung lên. Mặc dù đang trong hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng, toàn thể bộ máy Chính Phủ, quân đội, cảnh sát đã mất rất nhiều thời giờ và công sức, họp hành liên tục để bàn tính xem nên phải ứng xử như thế nào, rồi chuẩn bị cho cuộc viếng thăm. Yêu cầu của phái đoàn là phải để cho họ được tự do muốn đi đâu thì đi, muốn gặp ai thì gặp. Đây là một cái thế tiến thoái lưỡng nan.

Nếu đáp ứng yêu cầu này thì thật là nguy hiểm vì phái đoàn, với những thành viên có quá trình như kể trên, sẽ chỉ biết ‘vạch lá tìm sâu’, sẽ lợi dụng cơ hội để chụp hình, ghi âm những cáo buộc họ đã được nghe về Chính Phủ, để chứng minh là lập trường trong quá khứ của họ là đúng. Nhưng đang ở vào thế kẹt, phía VN phải chấp nhận tất cả mọi yêu sách. Cả một chương trình linh động được sắp xếp. Và phái đoàn sẽ được tự do muốn làm gì thì làm, muốn gặp ai thì gặp, tuyên bố gì thì cứ việc tuyên bố. Kể cả được tự do đi “thanh tra” những “cấm địa” như cơ sở quân sự, khám Chí Hoà, “chuồng cọp Côn sơn.”

TT Thiệu còn nghĩ tới cả khía cạnh con người của bà Bella Abzug, và nói với Ngoại trưởng Vương Văn Bắc trong một buổi họp: “Này ông Bắc, ông trông ‘séduisant’ (có sức quyến rũ), ông nên săn sóc bà Abzug giùm tôi.” Mọi người bật lên cười, bớt chút căng thẳng.

Đi tìm những thành phần chống đối

Vừa đáp xuống Tân Sơn Nhất, phái đoàn đã xé lẻ, mỗi người một ngả, đi gặp đủ mọi thành phần: chống đối Chính phủ, phản chiến, nào bà Ngô Bá Thành, nào ông Huỳnh Tấn Mẫm, nào Cha Thanh, rồi vào khám Chí Hoà phỏng vấn ‘tù chính trị’… Hầu hết các câu hỏi chỉ xoay chung quanh những vấn đề: tham nhũng, độc tài, lạm quyền của Chính phủ Thiệu, bằng chứng Miền Nam đã vi phạm Hiệp Định Đình Chiến. Phái đoàn không thiết tha gì tới những vi phạm Hiệp Định Đình Chiến của miền Bắc, thí dụ như vận chuyển quân đội, quân cụ, đạn dược vào Miền Nam. Dân Biểu McCloskey còn cố ý tới Sàigòn ngày 24/2, trước tất cả các thành viên khác, để yêu cầu được đi thăm các trại giam tù nhân chiến tranh.

Cuộc họp Việt – Mỹ căng thẳng nhất trong 20 năm cuộc chiến

Trong một bữa cơm chiêu đãi do Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm mời, bà Abzug công khai bày tỏ thái độ. Khi chủ nhân mời khách nâng ly rượu chúc mừng, bà ngồi yên, không động đậy gì cả.

Sau khi đi thăm viếng các nơi, phái đoàn trở về Sàigòn họp với TT Thiệu ngày Thứ Sáu 28/2 để đúc kết tình hình. Chúng tôi cùng tham dự để ghi chép và giúp ông về Anh ngữ những khi cần.

Vận động mãi để hoàn lại ‘con số $300 triệu định mệnh’, Dinh Độc Lập hy vọng sau khi đúc kết tình hình và được hoàn toàn tự do trong các cuộc tiếp xúc, phái đoàn sẽ có ít nhất là một vài phát biểu có chút thiện cảm đối với Miền Nam, vì số tiến $300 triệu này là chỉ để đáp ứng nhu cầu cấp thời, được thông báo cho phái đoàn là như sau:

Như nước đổ lá khoai, mọi nỗ lực đều vô ích, diễn tiến buổi họp rất tiêu cực. Riêng chúng tôi, dù đã đoán trước là bầu không khí sẽ không được cởi mở, thân mật, nhưng không ngờ nó lại trở nên nẩy lửa, hằn học đến thế!

Không thấy phái đoàn bình luận gì về nhu cầu viện trợ, mà chỉ đặt những câu hỏi rất khiêu khích, cái khiêu khích của những người chỉ cố tìm những bằng cớ một chiều, để chứng minh là họ đã có một lập trường đúng trong quá khứ, không phải của những người đi tìm đâu là sự thật, chứ đừng nói tới việc tìm cách giúp một đồng minh đã cùng với Hoa Kỳ chiến đấu trong 20 năm:

“Tại sao Ông đã vi phạm Hiệp định Paris đang khi ông lại đặt điều kiện là Bắc Việt phải thi hành Hiệp định Paris.” ?

“Ông đã đòi Bắc Việt rút quân như một điều kiện điều đình, ông vẫn còn muốn viện trợ quân sự?”

“Ông muốn  viện trợ kinh tế mãi sao? Chừng bao lâu nữa?

Tôi ghi lại từng chữ một câu phát biểu khác:

Chúng tôi nghĩ rằng viện trợ Hoa Kỳ sẽ tùy thuộc vào một số yếu tố, như việc thả tù binh chính trị, chống tham nhũng, việc thành lập một Lực Lượng Thứ Ba. Quý vị đã làm gì cho các vấn đề này? Chúng tôi rất quan tâm.

Sau gần 50 năm rồi mà mỗi khi hồi tưởng tới cuộc họp này, bộ mặt căng thẳng của TT Thiệu vẫn còn hiện lên rõ ràng trong trí nhớ chúng tôi. Bà Bella Abzug thì mặt đằng đằng sát khí. Bà dân biểu Millicent Fenwick (New Jersey) thì cứ tiếp tục phì phèo ống điếu ngay trong buổi họp và trước mặt một Tổng thống.

Bữa tiệc cuối tại Dinh Độc Lập

Sáng ngày hôm sau, TT Thiệu điện thoại cho chúng tôi thật sớm. Với một giọng đầy phẫn nộ, ông nói: Mấy người phách lối này không có ngay đến cả một lịch sự tối thiểu đối với đồng minh. Anh soạn cho tôi mấy câu để tôi đọc trong bữa tiếp tân chiều nay.”

Để giúp tôi có một khái niệm, ông gọi tôi vào văn phòng và cho tôi xem một phần của hồ sơ Dinh Độc Lập. Đây là lần đầu tiên chúng tôi được đọc một số tài liệu quan trọng này.

Chiều ngày 1/3, Dinh Độc lập mở tiệc khoản đãi các vị “quốc khách” (tại Phòng Khánh Tiết) vì hôm sau phái đoàn lên đường ra về. Dù có tin đồn là một số khách sẽ tẩy chay không đến dự, nhưng rồi tất cả mọi người trong phái đoàn đều đã đến đúng giờ. Tại bàn tiệc, nhân viên nghi lễ lại sắp xếp cho bà Abzug ngồi đối diện ngay với chúng tôi. Ngồi xuống rồi, mấy phút sau bà ta mới mở cái mũ thật bự trên đầu ra. Đội cái mũ này, bất cứ ở nơi nào, là ‘thói quen’ hay ‘cách tạo dáng’ đặc biệt của bà.

Phòng Khánh Tiết Dinh Độc Lập nơi khoản đãi phái đoàn Quốc Hội Mỹ chiều Thứ Bảy, ngày 1/3/1975

Đã nghiên cứu trước về con người này, chúng tôi tìm đủ cách làm cho bà ta thoải mái và có thái độ hoà nhã hơn. Nào là nói về những chuyến đi thăm Brooklyn (vùng phụ cận New York) nơi sinh trưởng của bà, nào là về đường Mott Street ở phố Tàu New York vì bà thích ăn cơm Tàu. Phòng Hành Chánh Dinh Độc Lập còn đặt những món ăn hấp dẫn từ Nhà hàng Bát Đạt ở Chợ Lớn cho bà thưởng thức.

Nhưng chẳng ăn thua gì. Bà ta chỉ nhoẻn miệng cười, rồi ngồi yên, làm như không nghe tôi nói gì.

Sau vài ly rượu vang dường như để cho mạnh giọng lên, TT Thiệu đứng lên đọc bài diễn văn vào lúc sắp kết thúc:

“Trong hai mươi năm qua, nhân dân Miền Nam đã được nghe đi nghe lại lời nói của năm vị Tổng Thống Hoa Kỳ, thuộc cả lưỡng Đảng.

Những lời đó đã được các vị dân biểu nước Mỹ liên tục ủng hộ, là Hoa Kỳ quyết tâm cung cấp cho Việt Nam Cộng Hòa đày đủ viện trợ chừng nào họ còn sẵn sàng chống lại sự xâm lăng của Cộng sản để bảo vệ tự do của họ.

Lời cam kết đó đã được nhắc lại một lần nữa trong dịp ký kết Hiệp định Paris.

Vấn đề giản dị là như thế này: ‘Liệu những lời cam kết ấy của Hoa Kỳ có còn giá trị nào không?’ Đó là thông điệp tôi muốn quý vị chuyển tới Đại hội thứ 94 của Quốc Hội Hoa Kỳ.”

Rồi dường như không kiềm chế nổi, ông đi ra ngoài bản văn đã soạn và nhấn mạnh từng chữ:

Tôi xin phép được ngợi khen những người bạn đích thực của chúng tôi đang hiện diện ở đây về sự khôn ngoan và tầm nhìn xa của họ. Tôi xin phép được nhắc lại ở đây ý nghĩa của một câu ngạn ngữ Việt Nam: Quà tặng đã quan trọng, nhưng cách tặng quà còn quan trọng hơn nhiều.”

Chắc bà Abzug chẳng nghe thấy câu này vì bà dường như đã ngủ say trên bàn tiệc, sau mấy ngày ngược xuôi đi tìm chứng cớ chống viện trợ. Bà gục đầu xuống, cái cằm mỡ chạm tới ngực. Mặt bà đờ đẫn, chẳng còn để ý tới người chủ tiệc đang đứng nói gì.

Không khí buổi tiệc thật căng thẳng. Bỗng một cơn gió mạnh thổi thốc qua lớp cửa kính lớn mở ngỏ. Những ngọn nến trên các chúc đài cao bằng bạc trên bàn tiệc theo nhau phụt tắt. Nến rớt vung vãi. Gió tiếp tục thổi. Lớp màn cửa mỏng mầu trắng (sau màn vàng) tung bay lất phất, trông như những lá cờ đầu hàng.

Một điềm gở đấy, tôi ngoảnh mặt sang thì thầm với ông Philip Habib, Phụ Tá Bộ Trưởng Ngoại Giao Mỹ. Habib gật đầu như đồng ý.

Đó là quang cảnh bữa tiệc buổi chiều ngày 1/3/1975 tại Dinh Độc lập. Tòa nhà này: từ khi Dinh Toàn Quyền Đông Dương thời thuộc địa – gọi là Dinh Norodom – được TT Ngô Đình Diệm thu hồi và đổi thành Dinh Độc Lâp thời Đệ Nhất rồi tới Đệ Nhị Cộng Hòa, đã chứng kiến biết bao nhiêu biến cố, bao nhiêu buổi hội họp lịch sử, cùng với những buổi tiếp tân, những bữa tiệc chiêu đãi quan khách.

Dịp khoản đãi Phái đoàn Quốc Hội Mỹ chiều Thứ Bảy, ngày 1/3/1975 là bữa tiệc chót ở khuôn viên lịch sử này.

Đây cũng là cử chỉ trang trọng cuối cùng của Miền Nam Việt Nam đối với một nước đồng minh sau 20 năm kết nghĩa xương máu.

Qua đặc vụ,  chắc chắn Bộ Chính Trị ở Hà Nội đã theo dõi sát sao cuộc viếng thăm của phái đoàn QH từ đầu cho đến cuối để quyết định xem có nên khởi động  ngay tức khắc cuộc tổng tấn công Miền Nam hay không?

Về tới Washington, phái đoàn đã không đạt được đồng thuận nên Quốc Hội vẫn quyết định cắt thêm $300 triệu viện trợ quân sự. Và đây là tín hiệu bật đèn xanh rõ ràng nhất cho Miền Bắc, sau khi các tín hiệu khác đã liên tục nhấp nháy từ khi Phước Long thất thủ.

Từ cuộc họp nảy lửa Việt – Mỹ tới ‘Chiến Dịch Tây Nguyên’

Binh sĩ VNCH anh dũng chống trả các cuộc tấn công của địch quân

‘Tây Nguyên’ là miền đồi núi mà Miền Nam gọi là Cao Nguyên Trung Phần. Theo Đại Tướng Văn Tiến Dũng ghi lại trong hồi ký Đại Thắng Mùa Xuân (1977) thì “Việc chọn lựa đia điểm nào để mở màn chiến dịch này lại là một để tài tranh luận tại Hội nghị (của Bộ Chính Trị và Quân Ủy Trung Ương).” Nhưng  sau cùng đã “ chọn chiến trường Tây Nguyên làm hướng chiến trường chủ yếu trong cuộc tiến công lớn và rộng khắp nơi năm 1975.”

Chiến dịch này mang mật hiệu là “Chiến dịch 275.”

Khi thái độ của Phái đoàn QH Mỹ đã rõ rệt, Bắc Việt đợi cho họ rời khỏi Sàigòn rồi mới bắt đầu khởi động. Hai ngày sau khi Phái đoàn đã về tới Washington bình yên,  sáng ngày 4/3/1975, quân đội Bắc Việt mới tiến quân để chốt lại Quốc lộ 19 giữa Cao Nguyên và vùng duyên hải.

Về địa thế thì trước đây người Pháp luôn quan niệm rằng: bên nào giữ được vùng Cao Nguyên thì giữ được vùng duyên hải Trung Phần, và trong việc giữ Cao Nguyên thì bằng mọi giá phải giữ cho được Quốc lộ 19 giữa An Khê và đèo Mang Yang. Liên Đoàn Lưu động số 100 của Pháp (từng có kinh nghiệm ở chiến tranh Triều Tiên) đã bị tiêu diệt hoàn toàn ở nơi đây, rồi quân trú phòng ở Kontum cũng phải rút về Pleiku. Trong cuộc chiến 1965-1973, hoạt động của quân đội Bắc Việt cũng thường tập trung vào khu vực Kontum-Pleiku, nơi có những trận đẫm máu như Pleime, Ia Drang, Dakto.

Một tuần sau khi chốt Quốc lộ 19, ngày 10/3/1975 quân đội Bắc Việt khai hỏa ở Ban Mê Thuột vào lúc 2 giờ sáng. Nơi đây, lực lượng của VNCH chỉ có khoảng 3,000 quân đồn trú, trong đó phần lớn lại là thành phần hậu cần của sư đoàn, trung đoàn, tiểu đoàn, nghĩa là không phải hoàn toàn là thành phần tác chiến. Dù vậy, khi bị tấn công ào ạt, quân trú phòng vẫn chống trả mạnh mẽ, và ban ngày với sự yểm trở của không quân, đã phản kích quyết liệt. Tuy nhiên, trước sức mạnh áp đảo – với hơn 3 sư đoàn Bộ Binh và thiết giáp cùng với Pháo binh yểm trợ, quân đội Bắc Việt đã làm chủ được thị xã Ban Mê Thuột vào lúc 11 giờ sáng ngày 11/3/1975.

Sau chiến thắng Ban Mê Thuột, Hà Nội quyết định khởi động chiến dịch Huế-Đà Nẵng. Báo Sàigòn Giải phóng ngày 24/03/2015 ghi lại: Ngày 25-3-1975… Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương họp, nhận định: Địch dù quyết “tử thủ” vẫn không thể giữ nổi Đà Nẵng, thời cơ chiến lược đã tới, trong suốt 20 năm chống Mỹ cứu nước, chưa bao giờ thuận lợi bằng lúc này.

Xem như vậy, đối với VNCH, cuộc họp nảy lửa Việt-Mỹ tại Dinh Độc lập ngày 28/2/1975 quả là một hồi chuông báo tử vì Hoa Kỳ đã phát đi tín hiệu đèn xanh cho Hà Nội thật rõ ràng.

TS Nguyễn Tiến Hưng

Bài liên quan:
  • SBTN NHẬN ĐỊNH THỜI CUỘC ngày 20/4/2024. Xung đột trực diện Israel-Iran mở màn. Chiến tranh Trung Đông lan rộng?
    BS Nguyễn Trọng Việt
  • Từ việc Iran tấn công Israel cùng nhìn lại “Liên minh ma quỷ”
    Eliot Cohen
  • HỘI LUẬN ngày 20/4/2024. Iran tấn công Israel: Chiến tranh trực diện đầu tiên bắt đầu? – Kênh đào Funan ở Cam Bốt: TC bao vây VN, sông Cửu Long cạn dòng? – Diện mạo chính trị Singapore thay đổi?
    BS Nguyễn Trọng Việt
  • Vụ thanh trừng mới nhất của Tập vén màn bí mật khủng hoảng bất động sản
    Katsuji Nakazawa
  • SBTN NHẬN ĐỊNH THỜI CUỘC ngày 14/4/2023. Tranh giành quyền lực ngày càng khốc liệt, đầu lãnh Hà Nội chạy cầu cứu quan thầy!
    BS Nguyễn Trọng Việt