Tin Hoa Kỳ & Thế Giới
Đường Dây Trung Cộng Đẻ Con Mướn
Những báo cáo đáng báo động về việc các nhà tỷ phú Trung Cộng có hàng trăm đứa con mang quốc tịch Mỹ qua phương pháp mướn người mang thai rồi đẻ con ở Mỹ. Điều này làm tăng thêm sự căng thẳng trong cuộc tranh luận vốn đã phức tạp.
Khi các nhân viên tòa án ở Los Angeles nhìn thấy tên một người xuất hiện nhiều lần trong các đơn mướn người mang thai vào năm 2023. Họ đã phát giác ra một trong những cách áp dụng luật quốc tịch, sinh ra của Mỹ thì được mang quốc tịch Mỹ. Luật còn cho phép liên kết với kỹ nghệ sinh sản, nhưng lại thiếu kiểm soát.

Người tỷ phú Trung Cộng đó tên là Xu Bo, giám đốc điều hành công ty trò chơi điện tử. Ông này nói với Thẩm phán Amy Pellman qua video từ Trung Quốc rằng ông hy vọng sẽ có khoảng 20 đứa con mang quốc tịch Mỹ, tốt nhất là con trai, để kế thừa công việc kinh doanh. Ông ta xác nhận rằng ông đã đặt hàng khoảng 100 đứa con qua đường dây mai mối tìm người mang thai hộ, hầu hết trong số đó ông chưa từng gặp mặt.
Phương cách của ông Bo đang được các đại gia ở Trung Cộng bắt chước. Những người này đang tận dụng luật lệ lỏng lẻo của Mỹ cho phép mướn người đẻ hộ ở Mỹ để có con mang quốc tịch Mỹ. Các nhà phê bình cho rằng, những đại gia Trung Cộng rồi sẽ trở thành công dân Mỹ mà không cần đặt chân đến lãnh thổ Hoa Kỳ. Hiện nay, đang có các cuộc điều tra liên bang, liệu công dân nước ngoài có đang lợi dụng Tu chính án thứ 14 cho các mục đích chiến lược hay không.
TT Trump đang tìm cách chấm dứt quyền công dân được hưởng theo luật nếu sinh ra trên nước Mỹ thì được mang quốc tịch Mỹ. Tối Cao Pháp Viện đã đồng ý xem xét vụ án vào mùa xuân tới, nhưng dư luận e ngại toà án sẽ bác bỏ nỗ lực của Tổng thống Trump.
Nghiên cứu của Đại học Emory cho thấy từ năm 2014 đến năm 2020, khách hàng Trung Quốc chiếm 41,7% số người cha mẹ sử dụng dịch vụ mang thai và đẻ mướn tại Hoa Kỳ. Mỗi đứa trẻ sinh ra trên đất Mỹ đều tự động mang quốc tịch Mỹ, theo Tu chính án thứ 14, bất kể quốc tịch của cha mẹ, và ngay cả khi cả hai cha mẹ chưa từng đặt chân đến đất nước Mỹ. Tu chính án thứ 14 được phê chuẩn sau Nội chiến, nhằm bảo đảm quyền công dân cho những người nô lệ cũ, một thế kỷ trước khi phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm ra đời.
Người được thuê mang thai và sinh đẻ để có con quốc tịch Mỹ, đã trở nên vô cùng dễ dàng. Đại gia Trung Cộng có thể gửi vật liệu di truyền đến Hoa Kỳ, thuê người mang thai thông qua các công ty chuyên nghiệp và nhận nuôi trẻ sơ sinh thông qua mạng lưới người giữ trẻ và đại diện pháp lý mà không cần phải lên máy bay để đến Mỹ. Luật gia đình và luật hiến pháp ở Mỹ vẫn chưa bắt kịp với khoa học, và các thẩm phán thường đưa ra quyết định về trẻ em dựa trên nơi đứa trẻ được sinh ra về mặt thể chất, chứ không phải nơi đứa trẻ được thụ thai (ví dụ như trong phòng thí nghiệm ở châu Á).
Thực tế, quy mô của một số hoạt động này vượt quá sự hiểu biết thông thường về quan hệ cha mẹ. Trong nhiều chục năm, những phụ nữ Trung Quốc giàu có đã đến Mỹ vào lúc thai trong bụng gần đến ngày sinh đẻ, với mục đích để sinh con, và con được mang quốc tịch Mỹ, sau đó trở về Trung Quốc. Những người đàn ông Trung Cộng thật giàu có, thì sử dụng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm (In Vitro Fertilization – IVF).
Giám đốc điều hành giáo dục Trung Cộng, Wang Huiwu, cho biết đã đặt hàng 10 cô gái sẵn sàng hiến trứng người Mỹ, với lựa chọn những người mẫu, khoẻ đẹp theo ý muốn.
Theo tiết lộ của người thân cho biết, ông Huiwu sắp xếp việc kết hôn chiến lược cho những người con gái này với những người đàn ông quyền lực của Trung Cộng. Giám đốc điều hành của IVF USA, Nathan Zhang, nói với tờ The Wall Street Journal rằng một số khách hàng giàu có Trung Cộng đã vận dụng để có hàng trăm đứa trẻ sinh ra ở Mỹ, để tạo ra một “gia tộc không thể ngăn cản”.
Cơ sở thương mại hỗ trợ hoạt động này đã trở nên rất tinh vi. Các công ty môi giới mang thai hộ, phòng khám IVF, công ty luật và dịch vụ nuôi trẻ hoạt động trên khắp California và các tiểu bang có luật pháp dễ dãi hơn, tạo điều kiện thuận lợi cho các thỏa thuận có thể tốn tới 200.000 đô la cho mỗi đứa trẻ.
Kỹ nghệ này không có ai theo dõi số lượng trẻ em và những người đặt hàng. Một ông chủ công ty môi giới ở California tiết lộ rằng, một khách hàng đã hốt hoảng khi khám phá khách hàng đã bí mật thuê nhiều công ty cùng một lúc.
Hoạt động bắt đầu bị các nhà điều tra liên bang chú ý. Các viên chức FBI và Bộ An Ninh Nội Địa đã phỏng vấn những người mang thai hộ làm việc với khách hàng Trung Cộng. Tuy nhiên, nhà chức trách chưa công khai về mục đích của các cuộc điều tra này. Một cuộc điều tra liên bang riêng biệt đang xem xét một cặp vợ chồng người Mỹ gốc Hoa bị buộc tội buôn người sau khi đặt hàng hơn hai chục đứa trẻ.
Tổng Thống Trump Hành Động Táo Bạo Ở Venezuela
Sáng ngày 3 tháng Giêng, nhiều người Mỹ thức dậy với tin tức rằng lực lượng đặc nhiệm của Mỹ đã bắt giữ lãnh đạo Venezuela Nicolás Maduro.
Việc tăng cường lực lượng quân sự ở vùng Caribe đã diễn ra trong nhiều tháng, và nhiều người đã dự đoán một hình thức hành động quân sự nào đó của Hoa Kỳ, nhưng ít ai ngờ đến một chiến dịch phức tạp vừa xảy ra. Chiến dịch được thực hiện với mức độ tối mật.
Buổi tối ngày 2 tháng Giêng, Tổng thống Donald Trump đã ra lệnh cho lực lượng đặc nhiệm Hoa Kỳ tiến hành một cuộc đột kích bằng trực thăng vào thủ đô Caracas của Venezuela để bắt giữ Maduro. Chiến dịch này là đỉnh cao của nhiều tháng chuẩn bị và chờ đợi thời tiết thuận lợi cho cơ hội hoàn hảo.

Lực lượng Hoa Kỳ đã xác định vị trí của Maduro và vợ ông ta, bắt giữ họ và đưa họ đến Hoa Kỳ mà không có bất cứ thương vong nào của Mỹ hoặc thiệt hại nào đối với tài sản của Hoa Kỳ.
Vào những giờ đầu ngày 3 tháng Giêng, hàng chục máy bay quân sự có người lái và không người lái của Hoa Kỳ bắt đầu nhắm mục tiêu vào các hệ thống phòng không của Venezuela, mở đường cho đội tấn công bằng trực thăng hạ cánh xuống một khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt, là nơi Maduro đang ở. Chỉ vài phút sau khi hạ cánh, những binh sĩ đặc nhiệm đó đã nhanh chóng xông vào khu vực và tìm thấy lãnh đạo Venezuela và vợ ông, Cilia Adela Flores de Maduro, trước khi hai người kịp chạy vào căn phòng an toàn bằng thép để chờ quân đội Venezuela đến giải cứu.
Trong bản tin trên mạng X, TT Trump cho biết, “Ông ta không kịp đóng cửa căn phòng đó. Ông ta đang cố gắng vào đó, nhưng bị tấn công quá nhanh nên không kịp vào”.
Ngoại trưởng Rubio nói với chương trình “Face the Nation” của CBS vào ngày 4 tháng Giêng rằng, đó là “một thành công to lớn. Việc hạ cánh trực thăng giữa căn cứ quân sự lớn nhất nước không phải là điều dễ dàng. Ông ta sống trong một căn cứ quân sự. Hạ cánh trong vòng ba phút, phá cửa, bắt giữ hắn, còng tay, đọc bản văn về quyền lợi cho hắn ta, đưa hắn lên trực thăng và rời khỏi đất nước mà không mất bất cứ người Mỹ nào hay bất cứ tài sản nào của Mỹ—đó không phải là một nhiệm vụ dễ dàng”.
Một số nhà bình luận coi đây là một thành tựu chính sách đối ngoại mang tính định hình di sản cho chính quyền, sẽ giúp cho TT Trump thảo luận và tranh luận trong nhiều năm tới.
Evan Ellis, một chiến lược gia quân sự và cựu cố vấn chính sách Châu Mỹ Latinh cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, cho biết ông tin rằng việc bắt giữ Maduro sẽ được coi là một thành công của chính sách đối ngoại của Trump, đặc biệt là thay đổi thể chế ở Venezuela trong những tháng tới.
Ellis nói với The Epoch Times, “Tôi nghĩ rằng đột nhiên sẽ có rất nhiều bài báo đăng tải về những thành công ngoạn mục của chính sách đối ngoại của Tổng thống Trump và vai trò của ông trong việc khôi phục nền dân chủ trên thế giới”,
Ông Ellis nói, trong những ngày tới, chế độ xã hội chủ nghĩa và các nhà lãnh đạo quân sự của Venezuela sẽ phải quyết định liệu có hợp tác với Hoa Kỳ hay không.
Ngay sau khi chiến dịch được ghi nhận là thành công, nhiều đảng viên Cộng Hòa ca ngợi chính quyền Trump, thì các đảng viên Dân Chủ đặt vấn đề quyền hạn của tổng thống, và yêu cầu Quốc Hội báo cáo. Chủ tịch Hạ Viện Mike Johnson nói, “Hành động quân sự ngày hôm nay ở Venezuela là một chiến dịch quyết đoán và chính đáng sẽ bảo vệ sinh mạng người Mỹ”. Lãnh đạo đa số Thượng Viện John Thune (đảng Cộng hòa, South Dakota) cũng ủng hộ quyết định của tổng thống, “Tôi biết ơn những người người lính dũng cảm của lực lượng đặc nhiệm của chúng ta đã hành động thành công”.
Nghị sĩ John Fetterman (đảng Dân Chủ, Pennsylvania) là một trong số ít đảng viên Dân Chủ ca ngợi chiến dịch quân sự của Mỹ ở Venezuela, khác với lập trường của đảng Dân Chủ.
Mỹ Sẽ Không Dung Thứ Venezuela Kiểm Soát Dầu Mỏ
Ngoại trưởng Marco Rubio, phát biểu hôm Chủ nhật trên chương trình “Meet the Press” của đài NBC, cho biết Hoa Kỳ sẽ không dung thứ cho việc một quốc gia nào trở thành trung tâm hoạt động của các đối thủ của Mỹ, chẳng hạn như Trung Cộng, Iran và Nga. Ông Rubio nói rằng, “Không ai có thể biến Venezuela thành trung tâm hoạt động của Iran, của Nga, của Hezbollah, của Trung Cộng, của các điệp viên tình báo Cuba đang kiểm soát đất nước đó. Điều đó không thể tiếp tục. Không thể để ai đó tiếp tục tích trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới nằm dưới sự kiểm soát của các đối thủ của Hoa Kỳ”.
Maduro và vợ ông đã được chuyển đến New York vào ngày 3 tháng Giêng và hiện đang bị giam giữ tại Trung tâm giam giữ Metropolitan ở quận Brooklyn của thành phố New York. Họ phải đối mặt với các cáo buộc liên bang bao gồm buôn bán ma túy và hợp tác với các băng đảng được xem là tổ chức khủng bố.
Trong cuộc phỏng vấn, Rubio nhấn mạnh rằng các đối thủ của Hoa Kỳ đang “khai thác và bóc lột tài nguyên” từ các quốc gia trên khắp thế giới, đặc biệt là các quốc gia châu Phi. Ngoại trưởng Rubio nói rằng, nếu Venezuela không tung hoành ở tây bán cầu thì sự việc bắt giữ vừa rồi đã không xảy ra. Đề cập đến các kế hoạch ngắn hạn và dài hạn đối với Venezuela, ngoại trưởng Rubio nói rằng Hoa Kỳ sẽ tìm cách “chuyển đổi toàn diện” ở Venezuela theo thời gian và sự hợp tác của quân đội và cảnh sát Venezuela. Ông nói, “Chúng tôi hy vọng sẽ thấy sự tuân thủ và hợp tác nhiều hơn so với trước đây. Hiện nay đã có thay đổi nhân sự trong bộ máy quân sự và cảnh sát. Họ sẽ phải quyết định hướng đi, và chúng tôi hy vọng họ sẽ chọn một hướng đi khác với hướng mà Nicolás Maduro đã chọn trước đây. Chúng ta không thể để một quốc gia có quân đội và cảnh sát hợp tác với các tổ chức buôn bán ma túy. Chúng tôi đang chống lại các tổ chức buôn bán ma túy chứ không phải có chiến tranh với Venezuela”.
Báo chí hỏi tại sao chính quyền không làm việc với phe đối lập của Maduro mà lại tiếp xúc với phó tổng thống của Maduro, Delcy Rodriguez. Ông Rubio cho biết thực tế hiện nay, phần lớn phe đối lập Venezuela không còn ở trong nước, trong khi các vấn đề ngắn hạn cấp bách cần phải được giải quyết ngay tại chỗ.
Rubio nói, “Chúng tôi quan tâm đến bầu cử. Chúng tôi quan tâm đến dân chủ. Nhưng điều quan trọng nhất mà chúng tôi quan tâm là sự an toàn, an ninh, phúc lợi và thịnh vượng của Hoa Kỳ. Và đó là điều chúng tôi sẽ tập trung trước hết và trên hết”.
Ông Rubio cũng cho biết chế độ Cuba đang “gặp rất nhiều khó khăn”, nhưng không nói thêm chi tiết sẽ làm gì. Tuy nhiên, ông lưu ý rằng bộ máy an ninh nội bộ và hoạt động tình báo của Maduro hoàn toàn do người Cuba kiểm soát. Ông nói thêm, “Chính người Cuba đã bảo vệ Maduro. Ông ta không được bảo vệ bởi các vệ sĩ người Venezuela”.
Biểu Tình Rầm Rộ Tại Iran
Ban đầu chỉ là phản ứng trước khó khăn kinh tế do lệnh trừng phạt và sự sụt giảm mạnh của đồng rial Iran, các cuộc xuống đường biến thành các cuộc biểu tình quy mô lớn, chống lại chế độ cầm quyền, với lời kêu gọi lật đổ chính phủ Cộng Hòa Hồi Giáo.
Trong khoảng một tuần, các cuộc biểu tình đã phát triển thành một trong những đợt bất ổn kéo dài và dai dẳng nhất mà Iran từng chứng kiến trong những tháng gần đây, theo các tổ chức giám sát nhân quyền.

Ít nhất 119 người đã bị bắt giữ, trong khi ít nhất 8 người thiệt mạng và 33 người khác bị thương kể từ khi các cuộc biểu tình bắt đầu.
Các yếu tố gây bất ổn:
Tin tức từ các Nhà hoạt động Nhân quyền, cho biết các cuộc biểu tình đã lan rộng đến ít nhất 32 thành phố trên nhiều tỉnh thành.
-Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tình trạng bất ổn là sự sụt giảm mạnh giá trị của thị trường ngoại hối Iran. Vào cuối tháng 12 năm 2025, đồng đô la Mỹ đã tăng trên thị trường mở từ dưới 1 triệu rial lên khoảng 1,45 triệu rial, làm gia tăng lạm phát, gây bất ổn thị trường và làm trầm trọng thêm áp lực chi phí sinh hoạt đối với người dân Iran.
Giá thuê nhà tăng cao, thiếu hụt hàng hóa thiết yếu và tiền lương biến động đã làm gia tăng sự bất mãn dưới sự cai trị độc đoán của chế độ Hồi Giáo.
Các thương nhân tại khu chợ lịch sử của Tehran, vốn thường được coi là dấu hiệu của sự tự tin về kinh tế, cho biết họ phải vật lộn để định giá từ sáng này sang sáng khác, vì sự biến động tiền tệ khiến việc bán hàng trở nên rủi ro.
-Mặc dù tâm trạng trên đường phố đã thay đổi, nhưng cho đến nay chính phủ vẫn coi tình hình là một vấn đề kinh tế. Chính quyền đã thay thế một số viên chức tài chính cấp cao và hứa hẹn những thay đổi chính sách.
Pezeshkian đã bổ nhiệm Abdolnaser Hemmati làm người đứng đầu Ngân hàng Trung ương. Ông Hemmati có liên hệ với những nỗ lực cải cách trước đây, nhưng đã bị cách chức sau khi các nhà lập pháp cáo buộc ông gây ra vấn đề với tỷ giá hối đoái. Sự trở lại của ông đã làm dấy lên những căng thẳng chính trị mới và sự chỉ trích từ các thành viên cứng rắn trong quốc hội.
Các nhà phân tích cho rằng chỉ thực hiện một số thay đổi lãnh đạo không thể giải quyết được cuộc khủng hoảng của Iran. Nhà bình luận chính trị Saeed Bashirtash cho rằng những kỳ vọng xung quanh việc thay thế các viên chức kinh tế là không đúng chỗ.
Bashirtash lập luận rằng cuộc khủng hoảng còn sâu xa hơn bất cứ sự thay đổi chính sách đơn lẻ nào. “Ý tưởng cho rằng việc thay đổi thống đốc ngân hàng trung ương có thể giải quyết các vấn đề kinh tế của Iran là một ảo tưởng. Cộng Hòa Hồi Giáo về căn bản đang mâu thuẫn với thế giới hiện đại. Sự phá sản của nó bắt nguồn từ hệ tư tưởng và khuôn khổ hiến pháp của nó”.
Theo Bashirtash, dư luận ở Iran đã chuyển sang niềm tin rằng cải cách từ bên trong hệ thống hiện tại không còn khả thi nữa.
Bashirtash cho rằng việc giải quyết những thách thức kinh tế và chính trị của Iran sẽ đòi hỏi một sự chuyển đổi toàn diện, bao gồm việc tái tham gia với cộng đồng quốc tế, chống tham nhũng có hệ thống, thiết lập một nền tư pháp độc lập, tách tôn giáo khỏi nhà nước và bảo đảm tôn trọng quyền của công dân.
Arya Kangarloo, một nhà bình luận chính trị, cho biết cuộc xung đột kéo dài 12 ngày giữa Iran và Israel hồi tháng 6 đánh dấu một bước ngoặt trong việc thể hiện sức mạnh của Cộng Hòa Hồi Giáo. Kangarloo cho biết cuộc xung đột đã phơi bày sự sụp đổ các công cụ chiến lược cốt lõi của chế độ. “Trong nhiều năm, Cộng Hòa Hồi Giáo dựa vào hai trụ cột chính: chương trình hạch tâm và mạng lưới các lực lượng ủy nhiệm”. Theo Kangarloo, các lực lượng ủy nhiệm này—bao gồm các nhóm khủng bố Hezbollah và Hamas, chế độ Assad ở Syria, các phần tử khủng bố Houthi ở Yemen và các lực lượng dân quân Iraq ngày nay không còn khả năng nữa, xem công cụ chiến lược chính của chế độ Hồi Giáo hết tác dụng.
![]()








































