Trần Phong Vũ

Sáng Thứ Sáu, 20-2-2026, mở mail, tôi bắt gặp bài viết “Những Cây Đinh Đóng Np Quan Tài” của Mười Lúa.Trước khi bắt đầu, tác giả post hình chân dung TT Mỹ với hàng chữ lớn choán hết nửa dưới tấm hình: “This man is our very Last Chance to Save America from a Complete Communist takeover”. Tạm dịch “Người đàn ông này là cơ hội cực hiếm cuối cùng của chúng ta để cứu nước Mỹ khỏi bị cộng sản dứt điểm”.

Chỉ một sự kiện này cho người đọc thấy căn tính bộc trực, ngay thẳng của người tự xưng danh là nông dân Mười Lúa. Mấy năm trước, khi nổ ra vụ tai tiếng tại Giáo phận Vinh quanh việc ông Thày phong thủy Hồ Hữu Hòa được truyền chức Linh Mục tại Phi, tôi đã có dịp đọc một tiểu luận được coi là xuất sắc của ông Mười. Tôi không rõ nhân thân, tiểu sử ông. Nhưng qua văn phong, âm sắc, giọng điệu cương trực toát ra từ hai bài viết, tôi mơ hồ cảm nhận một thứ gì trộn lẫn trong ngôn ngữ Việt tộc của hai tác giả Phan Khôi và Hồ Biểu Chánh khi đọc ông. Nói chung, đó là sự giao thoa giữa hai mạch văn Miệt Vườn trong Nam và quê hương sỏi đá xứ Quảng ngoài Trung. Nếu có vị nào cho rằng võ đoán tôi xin nhận.

1. Hai Chủ Đề “Di Dân Lậu” & “Bầu Cử Gian”

Hàm ẩn trong việc chọn bút hiệu, khi viết ông luôn nhận mình là nông dân. Theo ông, chuyện chính trị Mỹ không bao giờ là chuyện dễ viết, bởi vì nó thiên hình vạn trạng. Mỹ là một Liên Bang gồm 50 Tiểu Bang, có luật lệ Liên Bang, Tiểu Bang chồng chéo, và chủng tộc thì y như nồi xà bần sau đám cưới miệt vườn!

Tác giả tự nhận: “Mười Lúa không thích viết về chính trị, vì biết mình là nông dân dở ẹc, không đời nào dám cầm cái rìu múa với ai. Lâu lâu viết chơi cho vui thôi. Hôm nay thử viết về hai chuyện mà Mười Lúa cho là vô cùng quan trọng khiến tui quan tâm nhiều hơn bất cứ vấn đề thời sự nào. Đó là chuyện di dân lậu, và việc đi bầu buộc phải có căn cước hay giấy tờ chứng minh là công dân Mỹ”.

Trước khi thẳng thắn tỏ bày quan điểm bộc trực như bản chất nông dân miệt vườn của mình về hai chuyện mà ông coi là vô cùng hệ trọng, tác giả cho hay:

“… tui đã viết rất nhiều lần rằng: Thứ nhứt, nếu đảng CH không dẹp được chuyện “nhập khẩu” di dân lậu của phe DC, thì CH sẽ thua triền miên, sẽ sa lầy vào viễn cảnh ‘đánh đâu thua đó, đánh lớn thua lớn, đánh nhỏ thua nhỏ, càng đánh càng thua’. Thứ hai, nếu đảng CH không thông qua Quốc Hội để có được luật bầu cử thống nhứt cho toàn Liên Bang, mà để cho các Tiểu Bang tự tung tự tác viết luật theo ý mình, có lợi cho mình, ‘thì CH không những chỉ thua toàn tập, mà nước Mỹ này sẽ trở thành một quốc gia độc đảng, độc tài, và đương nhiên đảng CH coi như bị khai tử!”

Lời cảnh giác qua từ “NẾU” do Mười Lúa bộc trực nhắc lại trên đây thật đáng giật mình cho đảng Cộng Hòa, cách riêng cho ông Trump. Dĩ nhiên không phải chỉ có một mình tác giả “Những Cây Đinh Đóng Np Quan Tài” công khai nói hay viết toạc móng heo ra như thế. Trước và sau ông, đã và sẽ còn có nhiều người bất kể Cộng Hòa hay Dân Chủ cs (mà Mười Lúa đem giọng cợt nhả kiểu người bình dân xứ Quảng nói quẹo đi là “Dân Chủ Cơm Sườn”) có chung một lối suy nghĩ như nhau. Cụ thể nhất là người đàn ông giầu nhất hành tinh (tỷ phú thế giới Elon Musk), người từng được Mười Lúa tôn kính khi đánh giá ông ta cùng với Tổng Thống Trump là hai người yêu nước hết linh hồn, hết trí khôn. Ở một đoạn khác trong bài này người viết sẽ lập lại nguyên văn câu nói đậm đặc sắc thái Kitô Giáo Vatican này của ông Musk.

A. Về Chuyện Thứ Nhất: “Di Dân Lậu”, Tác Giả Nghĩ Gì?

Bằng cách phát ngôn bộc trực kiểu dân giã, trước khi đi sâu vào mối âu lo thứ nhất của mình, Mười Lúa viết: “Di dân lậu, thì nói cho rõ là di dân lậu. Có chữ lậu là tĩnh từ xác định họ là ai, chớ không có nói khơi khơi, nói kiểu gian trá “treo đầu dê bán thịt chó”, ma le, lấp liếm, mà bọn cánh tả DCCS (Dân Chủ Cơm Sườn) xài trên đầu môi chót lưỡi của chúng”. Sau đó, với lập luận vững chắc và những dẫn chứng cụ thể trong lịch sử cận đại Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, ông Mười viết tiếp: “Di dân lậu là một vũ khí, là một chiêu trò, mà phe DC dùng trong hằng chục năm qua. Nó bắt đầu trở nên con ách chủ, từ khi TT Ronald Reagan vấp phải cái lỗi lầm của thế kỷ, là ân xá cho khoảng 2 đến 3 triệu di dân lậu năm 1986, để họ trở thành công dân Mỹ. Đó là lần ân xá lớn nhứt, và cũng tai hại nhứt cho nước Mỹ. Dĩ nhiên vô cùng tai hại cho phe CH! Tai hại vì phe DC dùng chiêu bài di dân lậu để mua phiếu cho họ. Tai hại vì ai cũng muốn vượt biên vào Mỹ với hy vọng ở lì sẽ có ngày được ân xá. Đó là một nghĩa cử hết sức nhân đạo của Reagan, nhưng nó lại là con dao hai lưỡi bén ngót, mà phe DC dùng để lụi lại đảng CH một nhát chí mạng!”.

Mười Lúa nhắc lại sự kiện “di dân lậu” đáng buồn và cũng đáng hổ thẹn này vào thập niên 1980nhiều nhứt ở California, nơi Reagan từng là Thống Đốc trước khi trở thành Tổng Thống. Đáng lẽ họ phải mang ơn, đội ơn vị cứu tinh đã “ân xá” để họ và hậu duệ của họ được đổi đời mới đúng và hợp với đạo nghĩa giang hồ. Ông nhấn mạnh: “Họ có mang ơn trong tâm can họ hay không, không biết, nhưng cái mặt của họ thì rõ ràng tráo trở như bánh tráng, khi hầu như tất cả những người nầy quay sang bầu cho DC! Tương tự như TT Lincoln giải phóng nô lệ, nhưng người da đen sau đó bỏ phiếu cho DC mà quên mất mẹ TT Cộng Hoà đã giải phóng cho mình. Nói họ vô ơn bội nghĩa chỉ trúng một phần. Họ bị đảng DC “mua” họ bằng nhiều ưu đãi của chính sách mị dân, đó là chiêu trò “cho cá thay vì cho cần câu”.

Khi Mười Lúa nhắc tới chuyện Cho Cá thay cho Cần Câu hẳn đa số người Việt chúng ta đã hiếu qua ý nghĩa của nó. Tuy vậy, vì đang bàn về chuyện di dân lậu, chủ điểm thứ nhất trong bài viết của Mười Lúa, nên có lẽ cũng cần nhắc qua dụng ý của tác giả khi nhấn mạnh về lợi hại trước mắt hay lâu dài của hành vi cho cá hay cho cần câu?

Trước hết, ý nghĩa đơn giản của hành vi Cho Cá những người nghèo không cơm ăn, áo mặc để họ có cái gì dằn bụng ngay. Câu hỏi đặt ra là tại sao không cho cơm gạo mà lại cho cá? Giản dị vì hai từ “cho cá” tương thích với ba từ “cho cần câu” để nói tới sự lợi hại của hai hành vi “cho”. NẾU cho cá giúp họ có gì dằn bụng tức thời, nhưng ngay sau đó đương sự vẫn trắng tay, ôm bụng đói. Trái lại NẾU cho họ cần câu, đương sự có thể dùng nó để có Cá ăn mỗi ngày. Nhìn xa hơn, nó còn giúp người túng thiếu dùng số cá câu được để đổi lấy tiền mua gạo nấu ăn dài dài.

Cần nhớ là chuyện cho cá hay cho cần câu không chỉ giới hạn ở nghĩa đen. Nó còn mở rộng tới đường lối chính sách của một chính quyền hay chính đảng khi giải quyết vấn đề an sinh xã hội cho tầng lớp những người dân thất cơ lỡ vận, thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu thuốc men khi đau yếu, kể cả một mái nhà để che mưa, che nắng. Trong trường hợp Mười Lúa khi viết tiểu luận này, ông nhắm lên án chủ trương dùng Tem Phiếu và ngân sách An Sinh Xã Hội của phe đảng Con Lừa với mục tiêu “mua” phiếu của dân nghèo, nhất là di dân “lậu”! Mười Lúa viết:

“Một Tiểu Bang đỏ CH trở thành Tiểu Bang xanh lè của DC kể từ sau cái vụ ân xá đó, và theo tui, Chúa có xuống thế lần nữa cũng không cứu nổi Cali! Lý do họ bầu cho DC cũng đơn giản, dễ hiểu thôi. Cali là một TB giàu có, cho nên các dịch vụ giúp người nghèo rất hào sảng, rất sang chảnh so với các TB khác, mà di dân lậu thì có mấy ai giàu? Họ càng ưu đãi dân nghèo thì di dân nghèo càng tràn về và phiếu bầu càng lúc càng nhiều. Đảng DC khai thác điểm nầy, dùng cái chiêu trợ cấp, ưu đãi vấn đề an sinh xã hội,… bla…, bla…., thì thử hỏi mấy triệu lá phiếu mới tinh đó sẽ bỏ cho ai? Hỏi cái biết câu trả lời! Cali bi giờ vẫn là TB giàu, vẫn cùng một chính sách dụ khị đó, thì cách gì CH trở mình? Một kẻ cho cần câu và một kẻ cho cá ăn hàng ngày, chọn ai? Có cần câu thì cũng phải xăn quần lên đi câu! Cho cá thì chỉ ngồi đó, có người nhét vào miệng, chọn theo ai? Hỏi cái cũng biết câu trả lời!… Từ bài học của vụ ân xá đó, đám DCCS mới có chính sách mở toang biên giới để chào đón thêm di dân lậu. Càng nhiều càng tốt. Họ “nhập khẩu” di dân lậu vô điều kiện. Thời Bác Bảy Đần, biên giới coi như không có! TT Trump xây tường biên giới dang dở, Bảy Đần cho bán sắt thép và vật liệu xây tường còn rẻ hơn bán lạc xoong! Hết sức khốn nạn! … Trong 4 năm ngắn ngủi…, người ta ước tính có gần 20 triệu di dân lậu tràn vào nước Mỹ. Họ đi công khai, đi từng đoàn, vừa đi vừa ca hát chớ không phải đi như cái kiểu vượt biên sợ công an biên phòng bắn lòi ruột!… Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nếu Trump không tái xuất giang hồ và trở thành minh chủ võ lâm trong 4 năm tới? Nếu con mẹ “chưa đi đã chạy, chưa nói đã cười”, giống một mụ bị bịnh tâm thần kamalie, mà thắng kỳ bầu cử 2024 vừa rồi, thì nhận định của Elon Musk sẽ 100% trở thành sự thật”. Ông viết tiếp:

“Elon Musk đã từng viết trước ngày bầu cử: “Nếu Trump thua trận này, thì coi như kỳ bầu cử này là lần bầu cử sau cùng của nước Mỹ!”.. Đâu có gì khó hiểu! Bọn DCCS chỉ cần hợp thức hoá, cho nhập tịch cấp tốc chừng 10% của con số 20 triệu, họ có ngay 2 triệu lá phiếu cho họ. Ở 7 TB chiến địa, Swing States, không xanh không đỏ, họ chỉ cần đem máy bay rải chừng 300 ngàn những cử tri mới này, cung phụng cho họ đầy đủ đến tận răng, thì bất cứ thằng chó, con mèo nào họ đưa ra tranh cử với CH, cũng thắng khm như trở bàn tay, thắng 99.97% luôn! Từ đó về sau, bầu cho có bầu, theo kiểu “Đảng chọn dân bầu”, như cái trò mèo ở mấy xứ độc đảng thôi! Tôi ngưỡng mộ Elon Musk không phải chỉ vì anh ta thông minh tuyệt đỉnh về mặt khoa học, phát minh, hay vì anh ta giàu không ai giàu bằng, mà còn vì tấm lòng yêu nước Mỹ của anh ta. Không phải chỉ nhận định suông, anh ta tra tay vào giúp Trump hết linh hồn hết trí khôn!… Anh ta là một người yêu nước thật sự chớ không phải là một kẻ chỉ yêu tiền, đó mới là điểm son mà lịch sử Mỹ sẽ ghi tên”.

Người dân Mỹ nhờ Elon Musk mà mở mắt, mà thấy được nguy cơ độc đảng, độc tài, cho nên họ bầu cho Trump, ủng hộ Trump giải quyết vấn đề biên giới rốt ráo. Bọn DCcs bị đánh vào tử huyệt, giãy giụa, tung nhiều thủ đoạn đê hèn… Mấy đứa theo DCcs để trục lợi, có chửi tui cuồng Trump này nọ, kệ con bà chúng. Với tui, ai cho tui thấy được họ là người yêu nước, đặt quyền lợi quốc gia dân tộc lên trên quyền lợi cá nhân của mình, thì tui tôn, tui thờ luôn cũng được”.

B. Về Chuyện Thứ Hai: Bầu Cử Gian Lận

Trước khi bàn sâu vào chuyện hệ trọng này, Mưới Lúa đưa ra một kinh nghiệm bản thân của chính ông. Theo đó, khi Prop. 1 ở California, về việc chi tiền cho tệ nạn người vô gia cư (homeless), được đưa ra bỏ phiếu ngày 5-3-2024 với tỷ số thắng là 50.18%. Yes là 3,636,743 phiếu, còn bên thua (có ông Mười trong đó) là 3.610.511 phiếu. Cộng trừ nhân chia, trong 7,242,254 lá phiếu, chỉ có 26,232 người gật đầu nhiều hơn lắc đầu, là nó được thông qua. Điều đáng nói không phải là số phiếu hay phần trăm thắng, vì theo nguyên tắc phổ thông đầu phiếu, khi quá bán, dù quá 1 phiếu, cũng thắng. Và ông nhấn mạnh: đấy là cách California bầu và đếm phiếu. Trong bất cứ cuộc bầu cử nào ở Tiểu Bang xanh lè này, người ta thấy kết quả khi các phòng phiếu còn chưa đóng cửa, mà tỷ lệ thắng cho các ứng cử viên gà nhà của đảng DCcs thường trên 60% và thường được công bố ngay lập tức. Chỉ có Prop 1 họ phải đếm phiếu đến 15 ngày mới công bố kết quả.

Mười Lúa viết: “Họ đếm hoài. Đếm cho tới khi nào họ thắng thì ngừng! Phiếu từ đâu cho họ đếm, có hợp lệ hay không, chỉ có trời biết và họ biết! Một tiểu bang mà từ Thống Đốc, Nghị sĩ, Dân Biểu, và hầu hết quan chức của các ban ngành đều lọt vô tay đảng Dân Chủ, thì chuyện họ tác oai tác quái đâu có gì khó! Họ làm luật, cho phép: Tất cả cử tri đều có thể bầu bằng thư. Đi bầu không cần ID. Cho phép đếm phiếu bằng thư gần như vô hạn, miễn còn phiếu là còn đếm!”.  Tác giả nhấn mạnh:

Nội cái luật cho phép bầu không cần ID thôi, cũng thấy chóng mặt rồi. Điều đó có nghĩa là ai đi bầu cũng được và họ bầu cho ai cũng được luôn, kể cả người chết nằm ngoài nghĩa địa!”.

Vì bài viết của Mười Lúa công bố trước khi dự luật SAVE thành luật, nên ông căn cứ vào điều ông Trump và đảng CH đang ráo riết vận động để thông qua luật đòi buộc cử tri phải là công dân Mỹ mới được đi bầu, và trước khi bỏ phiếu phải xuất trình ID với lý lịch đầy đủ. Đòi buộc này rất dễ hiểu, vì đây là tử huyệt của đảng Con Lừa. Và như thế, nếu không có, và nếu họ không mầy mò kiếm ra xảo thuật gian dối khác, từ cuộc bầu cử bán phần sp tới, coi như họ hết đường gian lận!*

Mười Lúa nhấn mạnh: “Chúng đã tự vạch lưng cho người Mỹ thấy chúng là bọn khốn nạn! Chúng chỉ biết có quyền và lợi, bất chấp thủ đoạn, dù nó trơ trẽn đến phát ói! Một người thật sự là công dân Mỹ, thì việc đi bầu không thành vấn đề và đưa ID ra cũng đâu có là chuyện lớn. Ở Mỹ đi mua chai beer, gói thuốc lá cũng phải cho họ coi ID mà! Tại sao việc bầu cử hệ trọng hơn ngàn lần, lại thối thoát**? Chỉ có kẻ gian mới sợ lộ mặt. Chỉ có phường gian manh mới cổ suý và bao che cho chuyện ẩn danh đó!”.

2. Vài Suy Nghĩ Của Người Viết

Khi chọn bài tiểu luận này của Mười Lúa, người viết minh danh tán đồng quan điểm và lập trường của tác giả. Nói tới quan điểm và lập trường, tôi muốn nói tới cái cốt lõi, cái tinh túy của nó, mà cung cách diễn đạt, chuyển tải của người viết có ĐẠT hay không, quả thật không dễ chút nào. Cho nên khi đề cập nhân thân, tiểu sử Mười Lúa, tôi tự thú là hoàn toàn mù tịt. Cuối cùng, đành chọn phương cách liều lĩnh bước vào chiếu sâu văn phong, cung cách diễn đạt quan điểm, lập trường “Ông Mười” trong vài tiểu luận tôi có cơ hội đọc ông.

Không chờ tới khi ông Mười tự nhận mình là nông dân, chỉ đọc qua những gì ông viết về Con Người, về Sự Việc, tôi thấy hiển hiện trước mắt, và cả trong tim, một mẫu người chân thật, bộc trực, nghĩ gì viết nấy, thẳng tắp như luống cày của người nông phu nước Việt. Văn ông không chải chuốt, không cần những tu từ chọn lựa để vừa lòng thiên hạ. Cái gì xấu, con người nào tàn nhẫn, gian dối, ác độc… ông không ngại nói thẳng là xấu, là tàn nhẫn hay gian dối, ác độc, không che giấu hay tô vẽ, tán dương theo cảm tính.

Đặc tính này có thể gói gọn trong phần kết luận bài tiểu luận của tác giả. Ông viết: “Nhiệm kỳ đầu, ông Trump bị trói tay gần như không làm được bao nhiêu việc ông hứa. Ông bị đám ma quái đầm lầy không hề để yên. Chúng ra sức tấn công không ngừng nghỉ một giây phút nào. Cộng thêm cái đám xôi thịt xung quanh ông vì ông chưa từng có kinh nghiệm chọn người trong lãnh vực chính trị. Hết nhiệm kỳ, chúng cũng đâu có để yên. Chúng trù dập ông lên bờ xuống ruộng. Hãm hại ông đủ thứ, kể cả muốn tống ngục ông”.

Tiếp theo, tác giả ví Trump như một Câu Tiễn kiên trì nằm gai nếm mật. Sau khi vì thấp cơ thua trí kẻ gian manh, lừa đảo, bốn năm kế, ông đã vạch sẵn kế hoạch chi li, để khi cơ may trở lại, từng bước, từng bước một, ông chuyên tâm thực hiện kế hoạch tát cạn đầm lầy một cách chắc chắn, không sai chạy một bước nào. Bộ sậu của ông ở nhiệm kỳ 2 phải nói là tuyệt hảo. Từ PTT JD Vance đến các “tay chơi không hề sợ mưa rơi” theo cách nói dân giã của ông Mười, như Rubio, Hegseth, Bondi, Noem, Garbard, sa hoàng biên giới Tom Homan… và đừng quên miệng lưỡi trời cho của Karoline Leavitt từng khiến đám fake news kinh hồn bạt vía!

Mười Lúa không quan tâm việc một “kẻ du côn” làm Tổng Thống, hay một TT giống “du côn”, như đám DCCS ngày đêm nhồi nhét vào đầu những kẻ chỉ biết dùng cảm tính thương ghét. Tui quan tâm nhứt, là người đó có phải là người yêu nước, mọi việc làm đều vì nước, vì dân của nước mình hay không? Trong nước, tát cạn đầm lầy lúc nhúc thuỷ quái, trấn áp và tiêu diệt bọn tội phạm, bỏ tù đám sâu mọt đục khoét ngân quỹ quốc gia, đem đất nước quay về nguồn cội đạo đức,… Đối ngoại: đánh dập mật Iran, bắt 10 tên Maduro, mua vài chục cái đảo như Green Land, cúp hết tiền cho đám ăn hại Liên Hiệp Quốc hay đám xôi thịt Âu Châu,… cũng ok! Miễn là mọi việc vì mục đích bảo vệ nước Mỹ, vì quyền lợi của người còng lưng đóng thuế, là tui ủng hộ.

Và đây là mấy dòng cuối đóng lại bài tiểu luận mang giá trị dù đơn sơ, không tô vẽ của người viết tự nhận là một nông dân nước Việt:

Với Mười Lúa, dẹp được di dân lậu để chấm dứt cái trò mua phiếu gian manh, và bắt các TB phải có luật lệ bầu cử trong sáng là hai chuyện tui quan tâm nhiều hơn hết. Làm được hai điều đó, coi như Trump đã đóng được hai cây đinh vừa to vừa dài và dĩ nhiên vô cùng chắc chắn vào nắp quan tài của những “thế lực thù địch” đang nhẫn tâm phá hoại đất nước nầy.

Trần Phong Vũ
Miền nam TB California, Thứ Ba, ngày 25-2-2026

_________________________________

* Những dòng đậm là do người viết muốn nhấn mạnh.

** Theo suy đoán của người viết, từ “thối thoát” tác giả dùng ở đây với ý nghĩa là “viện cớ để từ chối” có lẽ là tiếng chỉ được dùng ở miền Trung hoặc trong Nam. Riêng ngoài Bắc có hai cách diễn tả cùng một ý nghĩa “viện cớ để từ chối”. Đó là “thối thác” hoặc “thoái thác”. Hai từ “thối” và “thoái” trong trường hợp này ngoài nghĩa khác cùng có chung một nghĩa là “thối lui” hoặc “thoái lui”. Thí dụ “tiến thoái lưỡng nan” hoặc “tiến thối lưỡng nan” đều được hiểu nghĩa là “Tiến hay Lui/Lùi/Rút Quân cả hai đều khó” không biết chọn đường nào.

Loading